Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2014

Nhận xét.

Web đã thay đã thay đỗi nếu có trục trặc xin gửi về mail: nguyenthnhatnam@gmail.com

Tả cảnh thành phố vào buổi sáng

Bài làm:
Tả lại khung cảnh thành phố vào buổi sáng: Bài 1Sáng sớm, em được thả bộ từ nhà đến trường nên có dịp quan sát cảnh vật trên đường Nguyễn
Huệ.
Khi bình minh tới, không khí nơi đây thật dễ chịu. Mọi người liền bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài.
Con đường rộng đổ nhựa phẳng lì và đen xám còn vắng lặng, bỗng chốc trở nên ồn ào tấp nập.
Chủ yếu các bà, các chị sau khi tập thể dục xong rủ nhau đi mua những hàng hoá tươi ngon như
thịt, cá, rau…ở chợ để mang về nhà nấu cho gia đình của mình ăn. Các ông ghé vào quán nhâm
nhi tách cà phê, sau đó nói chuyện của mình một cách say mê và hào hứng. Còn các bạn học sinh
thì ai nấy đều hớn hở vì sắp được gặp thầy cô, bạn bè trong những ngày khai giảng năm học mới.
Đâu đâu cũng nghe thấy tiếng chim hót líu lo trên cành cây hai bên đường, tiếng xe cộ qua lại náo
nhiệt, tiếng cười mọi người đang chào một ngày mới tốt đẹp. Con đường bây giờ bỗng trở nên
tưng bừng khi bước vào một không khí sôi động và hào hứng.
Có lẽ, em đã trở thành bạn thân của con đường quen thuộc này không biết từ khi nào rồi. Vì thế,
em bảo các bạn không xả rác, bứt cành cây hay làm một hành vi không đúng đối với con đường.
Từ nay, con đường này đã thành một ký ức trong cuộc đời tuổi thơ của em.

Tả lại khung cảnh thành phố vào buổi sáng: Bài 2
Thanh bình, trong lành và yên tĩnh: đó là cảm giác khi em bước ra đường vào lúc trời chưa kịp
sáng. Trên cao mặt trời nũng nịu trong chiếc chăn mây mềm mại. Làn gió nhẹ và những giọt
sương sớm làm cho em cảm thấy thật mát lạnh. Hai bên vệ đường đã có nhiều cụ già và các cô
chú đang vươn vai tập thể dục và hít thở không khí trong lành mà đất trời ban tặng. Tiếng chim hót
líu lo đón chào một ngày mới. Những ngọn đèn đường đã tắt ngấm. Ông mặt trời ló ra ban phát
những tia nắng ấm cho mọi người. Khung cảnh thành phố tấp nập và đông vui hẳn lên như vừa
bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài.

Tả lại khung cảnh thành phố vào buổi sáng: Bài 3
Buổi sáng trong công viên thật trong lành và mát mẻ. Những tia nắng ban mai óng ả nghiêng mình
rọi xuống mặt đất. Cây cối như xanh hơn, tươi hơn. Bóng cây đổ dài trên các con đường, bãi cỏ
trong công viên. Các khóm hoa cũng rực rỡ lên hơn, cùng đua nhau khoe sắc. Trên các bãi cỏ
xanh mượt, những giọt sương còn đọng lại long lanh trong nắng sớm. Từng làn gió mát thổi qua,
cành lá lao xao đùa vui, các khóm hoa rung rinh làm duyên cùng ong bướm. Trên những cành cây
cao, trong những tán lá xanh um, chim chóc líu lo chuyền cành…Các cô chú thanh niên tập thể
dục, chạy bộ, nói chuyện thật vui. Khắp công viên, đâu cũng nghe thấy tiếng cười. Tất cả như
bừng tỉnh để chuẩn bị cho một ngày mới bắt đầu.


Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

Thông báo


Xin chào, các bạn hôm nay mình sẽ thay đổi bản hiệu web và phong cách, nếu có gì thì bình luận để web tiên tiến hơn.

Thân:
Nam Béo

Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

Tả em bé tập nói tập đi

Bài làm:
Em trai em tên là Đức nhưng nó đang tuổi tập đi, tập nói lại bụ sữa, xinh xắn như con chó bông nên cả nhà gọi yêu là Cún con.

Đúng tám ngày Cún mới đầy một tuổi. Cún được bú sữa mẹ nên rất bụ bẫm, kháu khỉnh. Mỗi lần tắm xong, mẹ em đặt Cún lên giường để thoa phấn. Tay chân Cún quơ lia lịa, ánh mắt như cười trông rất kháu khỉnh. Cườm tay, cổ chân có ngấn trông đến “phát ghét”. Nước da Cún trắng hồng. Đôi môi đỏ chót, ánh mắt đen sáng. Tóc cún mọ dày, đen mượt. Cún bụ nữa nên ẵm một lúc đã thấy mỏi tay, còn nựng đôi má phúng phính của bé thì đã lắm. Những khi Cún đưa ngón tay lũn chũn lên miệng mút, cả nhà liền lêu lêu trêu chọc: “Cún con bú tí”. Cún hiểu ý, bỏ tay ra cười toe toét, để lộ mấy cái răng sữa trắng bóc.

Nghe ai nói gì Cún bắt chước vậy, có khi nói chệch làm cả nhà cười ôm bụng cười. Lúc ấy mắt Cún tròn xoe nhìn, chả hiểu gì cũng tít mắt cười theo. Cún con bắt chước nhanh lắm nên khi dạy “hắn” tập nói, bố mẹ em tuyệt đối không giả bộ nói ngọng, phát âm sai. Cún đã lẫm chẫm đi được vài bước. Sáng nào mẹ cũng cho Cún bú rồi đặt Cún vào nôi để Cún “khởi động’’. sau đó, mẹ ẵm em bé ra. Cho bé tập đi một mình. Cún bạo lắm cứ chập chững từng bước nhỏ. Được một bước, hai bước…Hai tay Cún giơ ngang trông chả khác gì diễn viên tí hon đi trên dây thăng bằng. Còn mẹ thì khom mình vừa bước vừa lui, vừa vỗ tay khích lệ. Cún khoái chí mải nhìn theo mẹ, đột nhiên hai chân ngoắc vào nhau nhưng mẹ đã nhanh tay ôm Cún vào lòng, còn Cún con thì cười tỉnh queo!

Cún khỏe mạnh, chả mấy khi bị bệnh, lại không hay khóc nhè. Cún là út Cưng, là niềm vui của cả nhà. Em mong Cún mau lớn để cùng em tới trường.

                                                  Nguồn: Sưu tầm

Tả một bạn thân cùng lớp

Bài làm

Năm tháng cứ thế trôi đi, chỉ có thời gian là thước đo tốt nhất cho tình cảm bạn bè. Trong suốt thời gian đó, có lẽ Diệp Anh là người bạn mà em yêu mến nhất, người bạn đã học với em từ suốt năm học lớp ba.

Dáng người Diệp Anh dong dỏng cao, khuôn mặt bầu bĩnh, đầy đặn của bạn hễ ai nhìn đến cũng thấy đáng yêu. Nước da ngăm ngăm đen. Mái tóc dài óng ả. Cặp mắt đen láy lúc nào cũng mở to, tròn xoe như hai hòn bi ve. Chiếc mũi hếch và cái miệng rộng luôn tươi cười để lộ hai hàm răng trắng bóng. Ở Diệp Anh khi nào cũng toát lên vẻ năng động, tự tin, hóm hỉnh và hài hước nên rất dễ mến.

Diệp Anh rất hiếu động, không lúc nào yên nghỉ chân tay. Trong giờ ra chơi, chỗ nào sôi động nhất là ở đó có Diệp Anh. Chúng em thường tụ tập nhóm ba, nhóm bảy ngồi xung quanh bạn Diệp Anh để nghe bạn kể chuyện. Mở đầu câu chuyện, Diệp Anh vẫn thường hay kể: “ Cái hồi xưa ấy, đấy, cái hồi ấy, cái hồi mà bà tớ chưa sinh ra mẹ tớ ấy ...”. Chỉ nghe có đến thế thôi là chúng em đã thấy buồn cười đến nỗi không thể nhịn được rồi mà cái mặt Diệp Anh vẫn cứ tỉnh như bơ. Đặc biệt, Diệp Anh có một trí nhớ rất tốt. Những câu truyện đã đọc hay đã nghe, Diệp Anh đều nhớ như in và kể lại bằng đúng giọng nhân vật nên rất cuốn hút và sinh động. Một mình Diệp Anh đóng đủ các vai, kết hợp với điệu bộ khôi hài khiến bọn em lăn lóc cười đến vỡ bụng.

Diệp Anh luôn luôn làm ra những trò chơi thú vị. Bạn thường hay chơi cùng với chúng em trò bịt mắt bắt dê hay bó khăn. Vừa chạy lại vừa kêu tiếng dê be be nghe rất ngộ nghĩnh. Diệp Anh thường biểu diễn tiếng hát, tiếng ngựa hí và con sóc nâu hay leo trèo. Mỗi tiết mục, Diệp Anh đều được hoan nghênh nhiệt liệt và gây ra những trận cười nứt nẻ.

Không chỉ là các bạn gái mà cả các bạn trai ngoài và trong lớp đều yêu mến bạn Diệp Anh. Nhưng thật không may, hai tuần trước đây, một tai nạn giao thông đã cướp đi tính mạng của người bạn mà chúng em yêu quý. Dù biết bạn đã khuất nhưng chúng em vẫn cứ coi như bạn vẫn sống và làm việc cùng chúng em, bây giờ bạn đang thi đỗ vào trường Amsterdam và đi du học rồi. Cô giáo vẫn gọi bạn đứng lên đọc bài và vẫn cứ lấy cơm, lấy gối cho bạn ăn học.

Rồi mai đây phải xa mái trường thân yêu, em cũng sẽ mang theo nhiều kỷ niệm cùng với những yêu mến của cả lớp với bạn Diệp Anh.

    Nguồn: Sưu tầm

Tả Con Mèo

Bài làm:
    "Meo...meo...meo" hôm nào cũng vậy, cứ khi em ngồi vào bàn học là chú mèo lại đến nằm dụi đầu vào chân em. Đó là chú mèo bà ngoại đã tặng em hồi năm ngoái.

     Con mèo vừa tròn một tuổi tên là MiMi. Nó là giống mèo cái. MiMi khoác lên mình bộ áo màu vàng điểm thêm vài vết trắng làm cho chiếc áo của cô càng thêm xinh đẹp. Cô rất thích chơi với trái banh ten-nit của em. Cái đầu tròn như trái vú sữa. Đôi mắt long lanh như hai hòn bi ve và sáng như đèn pha. Cái mũi nhỏ xinh màu hồng lúc nào cũng ươn ướt. Miệng cô chúm chím dễ thương. 
     Tuy vẻ bề ngoài là vậy nhưng bên trong có hàm răng nhọn hoắt, lúc nhe răng trông thật đáng sợ. Đôi tai hình tam giác luôn vểnh lên để nghe ngóng. Tai cô mới thính làm sao! Chỉ một tiếng động nhỏ cô đều phát hiện được. Hai bên má có bộ ria mép trắng muốt, trông MiMi thật oai phong. Bốn cái chân thon thon giúp cô đi lại nhẹ nhàng như người mẫu đang trình diễn thời trang. Nhưng lúc cần MiMi chạy rất nhanh. Dưới bàn chân là tấm nệm êm nhỏ, trong tấm nệm nhỏ ấy cất giấu một bộ vuốt sắt bén, và đó là vũ khí lợi hại nhất của cô ta. Đã có lần những chiếc vuốt ấy đã để lại dấu vết trên tay em khi em nghịch với cô. Ôi! cái đuôi mới dẻo làm sao! Chiếc đuôi như một dấu ngã chẳng giấu vào đâu được.
     Những ngày mùa hè, buổi sáng thức dậy MiMi thường ra ngoài sân tắm nắng. Lấy chiếc lưỡi của mình liếm bộ lông vàng mượt và chơi đùa giởn với bóng của mình. Còn mùa đông MiMi thường nhảy phóc lên bộ sa lông đánh một giấc ngủ no say. Đặt biệt lúc ngủ MiMi luôn nhịp cái đuôi trông ngộ nghĩnh làm sao! 
     Xinh đẹp là thế nhưng những lúc rình và bắt chuột trông cô như một chiến binh. Một hôm em thấy MiMi nằm sau thùng gạo để rình bắt chuột. Một con chuột nhắt mon men đến bên nồi cơm đang để hớ hênh. Bất chợt, phóc một cái, MiMi đã vồ chú chuột nhắt nằm cứng ngắt trong đôi móng vuốt sắc của cô. Vậy là MiMi có một bửa ăn ngon lành và đầy tự đắc.
     Em rất yêu quý MiMi và xem cô như người bạn thân thiết. Sau những lúc học hành căng thẳng em hay chơi với cô. Em luôn chia sẻ những buồn vui của mình với MiMi. Nó không chỉ là con vật kỉ niệm của bà ngoại tặng cho em mà còn được em phong là "Dũng sĩ diệt chuột" giỏi nhất mà em từng nuôi.
   Nguồn: Sưu tầm